Lời Chúa: Ga 6, 44-51

Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng rằng: “Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha, là Ðấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết. Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với tôi. Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Ðấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Ðấng ấy đã thấy Chúa Cha. Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. Tôi là bánh trường sinh. Tổ tiên các ông đã ăn manna trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”

Suy niệm

Cho đến lúc này, những gì Chúa Giêsu nói xem ra còn khá trừu tượng. Chúa nói về thứ lương thực thường tồn mang lại phúc trường sinh, là thứ bánh từ trời mà xuống do Thiên Chúa ban, thứ bánh làm cho người ta được sống lại trong ngày sau hết.

Ngôn ngữ vẫn trừu tượng và hình ảnh thì bóng bẩy. Chắc chắn những người có mặt ở hội đường hôm ấy đang cảm thấy bỡ ngỡ và cố hình dung xem thứ bánh ấy là cái gì. Để hướng suy tư của họ, Chúa tuyên bố: chính tôi là bánh trường sinh. Nhưng dường như điều ấy vẫn chưa rõ ràng, nên Chúa nói tiếp: và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống. Chắc chắn đây là mặc khải kinh hoàng đối với tất cả thính giả hôm đó. Không còn là lời lẽ trừu tượng hay hình ảnh bóng bẩy nữa. Là lời thực và hình ảnh thực, thực đến rợn người. Không thể giải thích khác đi được, cũng không thể hiểu khác đi được.

Người tín hữu tin thật rằng Thánh Thể chính là thịt máu Chúa Giêsu, được trao ban làm của ăn của uống cho đời sống thiêng liêng của chúng ta. Nhưng nên nhớ đây là thịt và máu của Chúa đã Phục Sinh.

Lm. Giuse Nguyễn Văn Thông

Chia sẻ