Lịch Sử Đức Mẹ Mễ Du (phần 2)

1341

LẦN ĐẦU TIÊN HIỆN RA: 24-6-1981 

Một chiều mùa Hè ở Nam Tư, trời rất nóng nực. Sau một ngày làm việc ở ngoài đồng, Ivanka và Mirjana cùng nhau đến nhà Vicka để rủ Vicka đi tản bộ, nhưng Vicka còn ngủ. Hai cô đành tản bộ dọc theo chân đồi Pônđô. Lúc đó vào khoảng 6 giờ, bất chợt Ivanka nhìn lên trên triền đồi thấy Đức Trinh Nữ Maria đẹp tuyệt trần trong chiếc áo dài mầu xám, đứng trên đám mây tỏa đầy ánh sáng. Đầu trùm khăn voan trắng dài tới gót. Trên đầu có 12 ngôi sao kết thành triều thiên. Ivanka sững sờ nói cho Mirjana biết, nhưng Mirjana không để ý tới sự kiện đó nên khi nghe Ivanka nói thì cô không tin và cũng không buồn nhìn lên. Cô nói: “Đức Mẹ đời nào hiện ra nơi này.” Nhưng rồi cô cũng nhìn lên thì kìa Đức Mẹ đang uy nghi đứng trên cụm mây. Đúng lúc đó, Vicka cũng vừa tới; Vicka nhìn theo hướng mắt của hai người bạn, cô cũng thấy thấy và hoảng sợ bỏ chạy. Chạy được một quãng cô gặp Ivan và một người bạn khác là Ivan Ivankovic vừa đi hái táo về. Vicka lắp bắp nói cho Ivan biết. Rồi cả ba cùng đi đến chỗ Đức Mẹ hiển linh. Tới nơi, thấy vậy tất cả đều bỏ chạy.

Sau đó, họ lại rủ nhau trở lại thì Đức Mẹ không còn ở chỗ cũ nữa mà về phía trên đồi xa hơn một chút. Họ thấy Đức Mẹ tay bồng Chúa Hài Đồng được bọc trong khăn. Mặc dù Người đứng khá xa nhưng các em vẫn thấy rõ ràng. Đức Mẹ không nói gì, nhưng ra dấu gọi các em tới gần nhưng các em sợ hãi không nhúc nhích. Thấy vậy, Mẹ biến mất trong vùng trời cao thẳm. Các em biết chắc đó là Đức Mẹ.
Bắt đầu từ chiều hôm đó các em đã nhận được một thiên tình sử của Thiên Chúa. Cuộc sống các em đổi thay, chẳng những vậy còn thay đổi luôn cả một cái thế giới đảo điên này. Các em ra về với cõi lòng hoang mang sợ sệt. Tối đó mọi người trong làng đều bàn tán xôn xao. Tin tức truyền đi rất nhanh qua những làng lân cận. Có người cho rằng các em nói láo. Nhưng số người đã biết rõ các em thì tin các em nói thật.

NGÀY HIỆN RA THỨ HAI 25-6-1981

Rạng đông bừng sáng chào đón một ngày mới tới. Tiếng gà gáy rộn rã đón mời bình minh. Tiếng người lao xao trên đường đi làm. Sương còn đọng trên những mầu lá xanh mơn mởn. Hôm đó, mặc dù chân tay làm việc không ngừng nhưng Ivanka, Mirjana, Milka, Ivan trong đầu đầy ắp những tư tưởng lạ. Xế chiều họ rủ nhau về sớm để tới ngọn đồi Pônđô, và hy vọng sẽ được thấy Đức Mẹ. Vicka đã hứa với hai người bạn khác là Marija Pavlovic, chị của Milka (em này hôm qua cũng được thấy Đức Mẹ), và Jocov, là sẽ đến dẫn họ đi theo. Chiều hôm đó Milka không đi, vì mẹ cô có chuyện bảo cô phải làm nên không cho cô đi với mấy người bạn. Marija (chị Milka) đi thế cô và từ đó Marija trở thành người nhận lãnh sứ điệp của Đức Mẹ ban ra hàng tháng để chuyển lại cho thế giới.
Khi các em lên tới chân đồi Pônđô, họ thấy trước mặt họ là một bức tường ánh sáng vô tận. Các em sợ không dám đi vì xem ra không có cách nào có thể qua lọt được, nghĩ tới đó các em bỏ chạy. Chạy được một quãng quay đầu lại coi cái vùng ánh sáng có đuổi theo không, nhưng ánh sáng đó di chuyển về hướng núi Thánh Giá, cạnh ngọn đồi Pônđô nơi các em đang đứng. Từ sau vùng ánh sáng, Đức Mẹ lộ ra xinh đẹp tuyệt vời. Lần này Đức Mẹ tay bồng Chúa Hài Đồng. Các em lại bỏ chạy nhanh hơn trước. Sau khi chạy được chừng 20m trong kinh hoàng, xuyên qua các bụi gai bao kín ngọn đồi, trên những lớp đá lởm chởm, sắc bén như dao, các em quay lại nhìn về phía Người Phụ Nữ đẹp tuyệt vời đó mà các em có cảm tưởng rằng “Bà Khoác Ánh Sáng Mặt Trời” (KH 12.1). Các em nghe Mẹ gọi và vẫy lại gần. Đức Mẹ khoảng chừng 20 tuổi; hai má đỏ hồng; mắt xanh, cực kỳ diễm lệ. Nếu nói về vẻ đẹp của Mẹ thì không có ai có thể diễn tả được. Thiết tưởng thế giới này không một ai có thể vẽ nổi chân dung của Mẹ. Ivan nói, sau những lần diện kiến Mẹ, anh thật ngao ngán phải trở về với thực tại trần gian chán chường. Khi gặp Mẹ rồi không còn thiết gì nữa. (Đây là những lời anh nói với tôi sau này khi gặp anh).
Đã hai ngày nay, cả thôn làng xôn xao. Đêm về thì thao thức đầy ắp những ý nghĩ trong đầu vì cái biến cố vừa xảy ra. Thật ra lòng họ tràn ngập âu sầu lo lắng. Đa số không tin lời các em nói.

NGÀY HIỆN LINH THỨ BA : 26-6-1981. 

Lần này hầu như tất cả dân làng đều kéo nhau lên đồi. Vicka hướng dẫn cả nhóm cầu nguyện bằng Kinh Tin Kính, 7 Kinh Lạy Cha, 7 Kinh Kính Mừng, 7 Kinh Sáng Danh. Lúc họ đọc xong thì một vùng ánh sáng xuất hiện trên núi bao trùm cả các em. Khi vầng ánh sáng tan đi thì các em thấy Đức Mẹ đẹp vô song đứng đó với nụ cười xinh tươi. Vicka lấy bình nước phép đã mang theo vẩy lên theo hình thánh giá và nói: “Nếu bà là Đức Maria thì ở lại, bằng không thì hãy biến khỏi nơi này.” Đức Mẹ mỉm cười, nụ cười đầy yêu thương, đáp lại: “Vinh danh Chúa Giêsu. Các con không nên sợ hãi, các thiên thần của Mẹ. Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, là Nữ Vương Hòa Bình, là Mẹ của mọi người trần thế.” Trong khi đó tất cả mọi người dân làng đều thấy vầng ánh sáng đó và họ bắt đầu tin là sự thật.
Đức Giám Mục đến và nhiều linh mục cũng bắt đầu tin vào biến cố vĩ đại này. Và từ đó Đức Mẹ tới hằng ngày với các em vào lúc 6g40 chiều mùa hè, 5g40 chiều mùa đông. Và bất luận các em đi đâu, ở đâu, cứ đúng giờ là Mẹ tới với họ. Hằng ngày Mẹ tới một mình; có khi với cả ba Thiên Thần nhỏ. Vào lễ Noel, Mẹ thường tới bồng Chúa Hài Đồng trên tay, có khi có cả Thánh Giuse. Những ngày như lễ Noel, Mẹ không mặc áo dài mầu xám nhưng mặc chiếc áo dài bằng vàng. Mỗi thứ Sáu Tuần Thánh Mẹ tới với Chúa Giêsu trong hình hài thật đau thương: thân hình tiều tụy, áo quần rách rưới, thương tích đầy mình, đầu đội mão gai, máu chảy trên khuôn mặt, trầm lặng không nói một lời.

NGÀY HIỆN RA THỨ TƯ: 27-6-1981. 

Linh mục Jozo Zovko, lúc đó là cha Quản xứ họ đạo Thánh Giacôbê, đi tĩnh tâm ở Zagreb nên không hay biết những gì đã xảy ra cho giáo xứ mình. Khi nghe tin, ngài vội vã trở về. Mới đầu ngài không tin, cho là các em bị thần kinh hay bị ma túy gì đó. Nhưng Đức Giám Mục sở tại lại tin, ngài nói: “Các em không nói láo; tôi tin Mễdu hơn Fatima.” Về tới nơi, Cha Jozo không thấy các em đâu cả vì sáng hôm đó cảnh sát đã đem các em tới sở cảnh sát để tra hỏi. Tại đây, các em đã bị hạch hỏi đe dọa đủ điều, nhưng các em không sợ, không chối bỏ sự thật. Thất bại nhưng không chịu thua, cảnh sát phải gửi các em tới bác sĩ thần kinh để coi các em có bị loạn trí hay không, nhưng qua các cuộc khám nghiệm, các bác sĩ kết luận các em rất bình thường. Sau đó họ đành phải thả các em ra về.

Một ngày nữa qua đi. Ngày mới lại đến, đây là lần đầu tiên các linh mục đi với các em lên đồi Pônđô. Dân chúng tới đông vô kể. Khi bắt đầu leo đồi các em đã bị phân tán. Các linh mục cho rằng các em có thể lạc nhau và không đầy đủ khi Mẹ tới. Nhưng lạ thay, khi tia sáng báo hiệu Đức Mẹ sắp hiện ra loé lên, các em đã chạy tới từ năm hướng khác nhau. Thậy kỳ diệu, các em đến cùng một chỗ, cùng một lúc, và cùng quì xụp xuống bắt đầu cầu nguyện, sau đó Đức Mẹ hiện ra với các em.

NGÀY HIỆN RA THỨ NĂM : CHÚA NHẬT 28-6-1981. 

Nắng chan hòa trên những cánh đồng. Gió mơn man trên cỏ cây, nhưng sự thinh lặng đang bao trùm ngôi làng nhỏ bé này. Sau 5 ngày hiển linh liên tiếp, càng ngày người ta càng đổ về đông. Con số đã lên tới 15.000 người. Hôm ấy, cha Quản xứ Jozo gọi sáu em tới hỏi về biến cố này. Ngài biết rằng sẽ gặp những phiền toái với chính quyền địa phương. Họ sẽ không bao giờ để yên cho các em sống thanh thản bình an, sẽ có những tra khảo, bắt bớ..v.v.. Vào giờ thánh lễ, Đức Mẹ hiện ra với các em. Họ hỏi Đức Mẹ tại sao Mẹ không hiện ra cho mọi người được thấy. Nhưng Mẹ đáp: “Phúc cho ai không thấy mà tin!”

NGÀY HIỆN RA THỨ SÁU : 29-6-1981.

Liên tục cả tuần lễ như vậy. Hàng chục ngàn người đổ về. Tối hôm đó số người tới ngọn đồi Pôndô càng đông hơn nữa, hầu như không có lấy một kẽ hở cho các em len chân, nhưng rồi Mẹ cũng đã hiện ra với đám trẻ. Trong khi đó, có một bà bác sĩ hỏi các em, bà có thể rờ vào áo Đức Mẹ không. Đức Mẹ bằng lòng, nhưng khi bà chạm tới thì Mẹ biến mất vì bà đã làm dơ áo của Mẹ. Vicka khóc và xin Mẹ trở lại. Mẹ lại hiện ra với họ. Sau này bà ta cho biết lúc đó bà cảm thấy có một giòng điện chạy vô tay bà khi bà chạm vô áo của Người.

Tin tức về những lần hiển linh được loan truyền khiến người ta tới càng ngày càng đông. Ông bà Setka đem ba đứa con nhỏ tới từ một thị trấn xa xôi. Con ông, Đanien đã 3 tuổi rồi mà vẫn chưa nói được. Hai ông bà xin các em cầu nguyện cho bé. Vicka xin Đức Mẹ làm phép lạ cho Đanien để mọi người tin tưởng các em, nhưng Đức Mẹ nói hãy để cha mẹ Đanien cầu nguyện, ăn chay đồng thời họ phải vững lòng tin. Mẹ nhìn lên trời cao cầu nguyện với Chúa Giêsu. Sau đó trên con đường về nhà bé Đanien đã nói được. Đó là phép lạ đầu tiên ở Mễdu.

NGÀY HIỆN RA THỨ BẨY: 30-6-1981. 

Buổi rạng đông thật đẹp, và nắng lên chan hòa. Dù phép lạ xảy ra trong cái xóm nhỏ này nhưng chính quyền sở tại rất lo lắng về cái biến cố nơi đây. Họ vẫn chưa thành công trong cái kế hoạch của họ đối phó với các em.

Hôm nay, có hai bà cán sự đưa xe tới mang năm em (trừ Ivan) đi dạo ngoại ô. Họ chở các em ra khỏi thôn Bijakovici, và tới thác nước gần đó. Đây là một mưu mẹo để các em không tới được ngọn đồi Pônđô. Trong khi đó đám đông tụ tập trên đồi để chờ các em. Hai bà này đinh ninh nếu các em không có trên đồi thì Đức Mẹ sẽ không hiện ra ở đó, và như vậy đám đông sẽ tự động giải tán và bực bội với các em.

Lúc gần tới giờ hiển linh, các em đòi về nhưng họ từ chối. Hai bà chở các em chỉ còn chừng 10 dặm là đến thôn Bijakovici, từ khoảng cách đó các em đã nhìn thấy ngọn đồi Pônđô, các em năn nỉ dừng lại nhưng họ làm ngơ, các em dọa nhảy ra khỏi xe, họ đành phải nghe theo. Các em tiến lại bên đường và nhìn về phía đồi thấy đám đông đứng kín mít. Các em bắt đầu cầu nguyện thì kìa một đám mây có tia sáng đang di chuyển về phía các em, các em đã thấy Đức Mẹ. Người bồng bềnh trên không và đang tiến về phía các em. Hai bà cán sự chứng kiến cái tia sáng trên đồi và kinh ngạc thấy cái ánh sáng đó dừng ngay trước mặt các em. Họ chỉ thấy ánh sáng chứ không thấy Đức Mẹ. Các em liền quì xuống khi Đức Mẹ tới gần. Sau đó Đức Mẹ trở về ngọn đồi Pônđô. Đám đông tối đó tắm trong ánh sáng chan hòa của Mẹ.

Hai bà cán sự nhìn sửng các em với sự kinh ngạc rồi chở các em về. Vì quá xúc động trước sự lạ, ngày hôm sau hai bà đã xin nghỉ việc vì họ thật sự đã tin.

Sau ít lâu, cảnh sát bắt đầu đầu ngăn cấm không cho ai bén mảng đến đồi hiển linh, dù vậy Đức Nữ Trinh tiếp tục hiện ra cho các em, lúc chỗ này lúc chỗ khác, những chỗ bí mật, khi thì ở nhà thờ, khi thì ở ngoài cánh đồng.…

Trước tất cả những sự kiện này, cha Chánh xứ Jozo đầu óc rối bời, tâm hồn nặng trĩu những câu hỏi mà ngài không thể giải đáp được. Một hôm, tại thánh đường, ngồi một mình với cuốn Thánh Kinh, ngài cầu nguyện : “Chúa ơi, con có cảm tưởng như Môisen đứng trước biển đỏ, con muốn nói chuyện trực tiếp với Chúa về đám đông trên đồi. Con phải trả lời những câu hỏi của họ. Bây giờ ngoài kia cả ngàn người đang chờ đợi. Chúa đã nói chuyện với Abraham, Môisen và cả chúng con nữa. Chúa hãy nói cho con biết, dòng sông này sẽ đi về đâu và nó sẽ đi bao xa nữa? Chúa ơi, xin giúp con.”

Mặc dù nhà thờ vắng tanh không một bóng người. Bỗng có tiếng nói: “Hãy đi ra ngoài bảo vệ đám trẻ và Ta sẽ chỉ cho con phải làm những gì.” Ngài rất đổi ngạc nhiên nhưng không nghi ngờ và chậm trễ, ngài biết Chúa đang nói với mình. Ngài liền bỏ cuốn Thánh Kinh xuống và đi ra ngoài cửa thì thấy các em đang chạy lao về phía mình một cách sợ hãi, khóc lóc, xin ngài bảo vệ. Ngài lập tức đem các em đi giấu vào một căn phòng rồi khóa cửa lại. Ra ngoài, ngài thấy dám cảnh sát cũng đang trờ tới đuổi theo các em. Ngài bảo họ đi về hướng khác, và họ làm theo. Rồi ngài vô nói cho các em biết để các em khỏi lo sợ. Sau đó Đức Mẹ hiện ra với các em ngay tại phòng để an ủi các em.

Cha Jozo thấy cả mấy ngàn giáo dân đổ về đầy thôn xóm và gần ngọn đồi Pônđô. Ngài mời mọi người vô thánh đường để lần hạt trong nhà thờ lúc 5 giờ chiều, tiếp đó là Thánh lễ. Ngài đã nói chuyện về cuộc hiển linh, lần đầu tiên buổi tối đó ngài nói chuyện này.

Trong bài giảng, ngài xin mọi người cầu nguyện và ăn chay để xin Chúa giúp họ hiểu được biến cố quan trọng này. Lúc đầu ngài không tin, nhưng sau đó ngài là một chứng nhân hàng đầu ở Mễdu, và bảo vệ mạnh mẽ về sự kiện hiện ra. Sau này vì bảo vệ cuộc hiện ra, ngài bị nhà cầm quyền kết án và bị giam trong nhà lao một năm rưỡi nhưng được Đức Mẹ che chở cho ngài, tối tối người canh gác đều thấy ánh sáng ngập tràn trong phòng giam của ngài. Sau đó họ thả ngài ra nhưng không được giữ chức quản nhiệm của xứ đạo đó nữa.

Chia sẻ